21
Jul
VẬT VÃ VÌ CÁI VISA ĐẮT NHẤT CUỘC ĐỜI
“Visa đắt nhất cuộc đời hay chuyện 1 tháng rưỡi chờ đợi, ngủ lang ở sân bay và tốn cái vé máy bay khứ hồi để lấy được một cái Visa.”
Bạn nghĩ phí Visa du lịch Mỹ $160 là đắt lắm rồi đấy hả? Chưa xi nhê gì đâu! So về cái khoản hành hạ người, thì xin thưa Jordan nó mới ác!

Tôi đang đọc Kindle khi nổi lềnh phềnh trên Biển Chít, phía bờ của Jordan. Mí bạn biết bơi thì dĩ nhiên là không khoái cái này. Chứ tôi thì khoái lắm. Tại tôi không bít bơi mà.
Cho đến giờ phút này, Visa Jordan vẫn là cái Visa đắt đỏ nhất với tôi, nếu xét trên tổng thiệt hại mà tôi đã phải chịu để lấy được nó.
Vì Vương Quốc Jordan không có Đại sứ quán tại Việt Nam, nên nếu muốn xin Visa của nước này, bạn sẽ bắt buộc phải nộp hồ sơ tại một nước khác. Jordan vẫn thường yêu cầu người Việt Nam phải xin tại ĐSQ Jordan tại Bắc Kinh. (*)
Dĩ nhiên tôi không gửi hồ sơ sang Bắc Kinh. Cho tiền tôi cũng không làm vậy. Tôi nhắm được một chỗ gần hơn, tiện đường bay hơn, nói tiếng Anh đàng hoàng hơn, là Malaysia.
Như bất kì người nào khác, việc cần làm đầu tiên là e-mail hỏi ĐSQ trước đã. Số tôi rất hên, nộp hồ sơ đúng lúc Jordan tăng phí lên…vài lần. Bạn nhân viên ĐSQ Jordan ở KUL hồi đó trả lời e-mail tôi cực nhanh, với những thông tin không thể rõ ràng hơn:
- Phí XEM XÉT hồ sơ: RM 100 (2 tuần) hoặc RM 10 (2 tháng)
- Phí cấp Visa một lần: RM 150

Thông điệp của các bạn ý rất rõ ràng: Móc tiền ra đi!
Bạn có muốn mất RM 10 (70.000VND) mà phải chờ 2 tháng không? Tôi thì không rồi đó, mà thông điệp của bạn nhân viên rất rõ ràng: Gửi cho tao RM 100 (700.000VND) rồi tao xem xét hồ sơ cho. Mà bạn phải đọc kĩ nhé, đấy chỉ là phí xem xét thôi, không phải phí cấp Visa đâu. Muốn được cấp Visa, mang tiếp sang cho bạn ý RM 150 (1.000.000VND) nữa nhé!
Thôi được rồi, thì cũng không sao, vì niềm đam mê thì phải cắn răng chịu đựng. Tôi đem tất tật giấy tờ hồ sơ, từ hợp đồng lao động, CMND, giấy tờ đất…đi dịch. Xin cám ơn UBND quận 1, các bạn đã chém tôi rất đẹp. Tiền dịch đống hồ sơ giấy tờ cũng sơ sơ tiền…xem xét hồ sơ rồi.
Bước tiếp theo là đi gửi hồ sơ sang KUL. Muốn gửi nhanh thì dĩ nhiên vẫn phải chọn DHL hoặc dịch vụ chuyển nhanh của Bưu Điện TP.HCM. Cũng không tốn nhiêu, cỡ chỗ tiền dịch hồ sơ thôi (@__@)
Rồi, bây giờ là các công đoạn ngồi chờ. Phải nói các bạn ĐSQ Jordan ở KUL cực nhanh trong việc thông báo phí xin Visa. Nhưng nhận được hồ sơ, cầm xiền tôi rồi thì từ Thượng Đế, tôi xuống hàng…ngu dân luôn. Nhận được hồ sơ không báo, Hồ sơ được chuẩn y cũng không báo. Báo hại suốt một tháng trời tôi cứ gọi điện, e-mail liên tục, chỉ với một câu hỏi duy nhất “Hồ sơ tao đã được xét duyệt chưa?”
Tôi nghĩ nhờ cái ĐSQ Jordan ở KUL, tôi đã rèn luyện được tính kiên nhẫn.
Thời gian thấm thóat thoi đưa. Rồi vào một ngày đẹp trời, một cô gái (chả biết có xinh đẹp không) hồ hởi thông báo khi tôi gọi cuộc gọi không biết thứ mấy chục “Hồ sơ mày được duyệt rồi, lấy Visa đi!”
Ừ thì đi lấy Visa. Bây giờ gửi hộ chiếu sang đấy để nó dán Visa rồi gửi về cũng được. Nhưng khi đó, hộ chiếu của tôi đã có Visa Ai Cập rồi, không thể mạo hiểm như vậy. Vé máy bay đã mua, mọi thứ đã xong xuôi, bây giờ mà lạc cái hộ chiếu ở đâu đấy thì chỉ có nước tôi lại tiếp tục nhìn Kim tự tháp trên TV thôi! Cuối cùng, tôi cắn răng mua một cái vé máy bay, bay sang KUL rồi bay về!

Để chấm dứt việc cái cảnh tượng này ám ảnh tâm trí tôi trong vòng 14 năm, tôi đã đi theo tiếng gọi “hành xác” để lấy được Visa Jordan.
Chuyến bay số AK885 của Air Asia từ Sài Gòn đáp xuống sân bay LCCT của Kuala Lumpur đúng giờ thiêng: 12h đêm. Cả đêm ở sân bay tôi không tài nào ngủ được, hết đi đi lại lại, trải chăn ra nằm trên cái sàn lạnh ngắt, lại nhìn đồng hồ liên tục.
Cuối cùng thì cái chuyến xe chết tiệt của Air Asia cũng đến. Cái hãng dở hơi này rất dễ thương. Mỗi khi bạn mua vé máy bay, nó sẽ đề nghị bạn mua vé xe bus đi từ sân bay về KUL luôn, và luôn có những quảng cáo hấp dẫn kiểu “Giảm giá (mấy chục)%” gì đó. Thế bạn có mua không? Mua quá đi chứ lị! Nhưng mà chả đứa nào nó thèm kiểm tra vé đâu! Đấy, thấy không, làm người đàng hoàng đứng đắn đôi phí tiền thế cơ đấy.
Sau khi đến KL Sentral, nhiệm vụ tiếp theo là đến ĐSQ Jordan. Loay hoay vài chặng LRT thì đến Ampang Park, tuy nhiên khi tôi hỏi tên đường thì 10 đứa đều không biết. Dù có Trekbuddy trong tay, tôi vẫn lạc suốt. Đơn giản vì tôi không ngờ nổi cái khu đấy là “Khu phố ĐSQ ”. Bạn có thể bắt đầu con đường bằng Châu Âu và kết thúc con đường ở đâu đó giữa Châu Phi cũng nên!
Đi bộ mãi, người mệt lả (cả đêm ở sân bay tôi không ngủ), thấy một ông bác gìa đang đọc báo, tôi hỏi đại, ông bác chỉ đường một hồi. Khi đó chắc nhìn cái mặt tôi ngu quá, nên cuối cùng ông bác bảo” Lên đây bác chở đi”. Sao chưa bao giờ tui lại tin vào lòng tốt của con người như cái ngày ở KUL thế này chứ?

ĐSQ nào cũng như cái biệt thự á!
Cuối cùng thì cái ĐSQ cũng hiện ra giữa 1 rừng ĐSQ khác, mỗi cái là một căn biệt thự xinh xắn. Anh nhân viên lãnh sự đẹp trai (sao trai Trung Đông thằng nào cũng đẹp thế không biết?), nói chuyện dễ thương, cầm hộ chiếu của tôi rồi bảo:
- Một giờ mày quay lại lấy nhé, trong lúc đó mày có thể đi shopping ở KLCC.
Tôi nhìn đồng hồ: mới 9h. Nó làm như tôi không biết cái KLCC của nó mắc thế nào ý mà bảo tôi đi mua sắm. Nghĩ đến đoạn đường vừa đi, tôi quyết định phải đấu trí với thằng này. Tôi lấy hết nữ tính nói chiện thật dễ thương:
- Mày biết đấy, đây không phải lần đầu tao tới KUL.
- Ừ, thế tao sẽ cố gắng giúp mày.
Nó nói đến đây, tôi thầm nghĩ “Thằng này vừa đẹp trai vừa tốt bụng vừa không khó nuốt lắm”. Tuy nhiên, dòng suy nghĩ chưa đạt đến đoạn cuối thì nó phán tiếp:
- 12h vậy.
Mấy bạn có chưng hửng không? Tôi thì tôi chưng hửng rồi đó. Uổng công tôi mới khen nó đẹp trai, tốt bụng. Tôi nghĩ Bố khỉ, cái ĐSQ vắng như chùa bà đanh, có mình tôi là khách, nó muốn gì nhỉ? Tiền thì bà không cho đâu nhá, bà đóng cho chúng mày nhiều lắm òi, thế là tiếp tục bồi thêm:
- Tao phải đi bộ xa lắm mới đến được đây, đêm qua ở sân bay, tao còn không ngủ được nữa.
- Sao mày không gửi hộ chiếu mày sang đây để tụi tao làm cho rồi gửi lại cho mày?
- Tao không muốn bị lạc hộ chiếu đâu. (Thực ra ý mình là: Tao không muốn tiếp tục mất tiền cho tụi mày mà không có hóa đơn đâu)
- Mày muốn đến Jordan dữ vậy đó hả?
- Ừa, tao muốn thấy Petra.
- Mày đến Jordan chỉ vì Petra thôi à?
- Ừ, tao muốn đến đó từ năm tao 10 tuổi.
Nghe xong, thằng nhỏ đẹp trai châm một điếu thuốc, nó nhìn cái hộ chiếu tôi đầy tư lự. Chả biết nó nghĩ gì? Hộ chiếu tôi xấu hoắc có gì đâu mà ngắm? Mặt tôi dễ thương vầy không ngắm thì thôi chứ. Tôi cứ đứng thế, nó nhìn hộ chiếu của tôi, còn tôi nhìn nó (trai đẹp không nhìn cũng uổng). Dứt nửa điếu thuốc, nó dí điếu thuốc xuống gạt tàn, rồi bất ngờ phán:
- OK, mày đợi đi, tao sẽ làm luôn cho mày.
15 phút sau Visa nằm trong tay tôi, nó hỏi “Mày vui chưa?” Tôi bảo “Ừ, tao vui lắm”.
Hớ hớ hớ.
—-
(*) Mấy bạn đừng hy vọng việc Jordan sẽ cấp Visa cho mấy bạn ở cửa khẩu. Người Việt Nam bị liệt vào danh sách bốn nước mà Jordan yêu cầu phải có Visa trước khi đặt chân đến bất kì cửa khẩu nào của họ. Nếu muốn biết lí do vì sao thì chắc cũng chẳng cần suy nghĩ lâu làm gì. Người Việt chúng ta mang tiếng ở nhiều nơi vì nạn lao động bất hợp pháp. Và quốc gia Trung Đông này đã nói “Không” ngay từ đầu.
Tôi nghĩ mình không nghĩ sai về cái ác cảm của Jordan với người Việt. Nhất là khi người bạn đồng hành của tôi bị giữ lại tại bến cảng Aqaba gần hai tiếng đồng hồ, chỉ vì anh ấy sở hữu hai hộ chiếu Việt Nam và Mỹ. Với Mỹ, Jordan miễn hẳn Visa. Với Việt Nam, đừng có mơ! Dù thuyết phục thế nào thì chú hải quan Jordan cũng nhất quyết không đóng dấu vào hộ chiếu Việt Nam, nên cuối cùng, người bạn của tôi đành lãnh một dấu vào trong hộ chiếu Mỹ.
***********************************************
Hành trình Jordan:
- Vật vã vì cái Visa đắt nhất cuộc đời:
http://dinhhang.tumblr.com/post/27753305894/jordanvisa
- Bản đồ vùng đất thánh cổ xưa nhất thế giới:
http://dinhhang.tumblr.com/post/15004496608/ban-o-vung-at-thanh-co-xua-nhat-the-gioi
- Petra, thành phố chết trong lòng núi đá:
http://dinhhang.tumblr.com/post/19458483911/petra-jordan-thanh-pho-petra-nam-o-phia
- Cầu vồng ở Amman:
http://dinhhang.tumblr.com/post/18370100892/mua-roi-nhe-nhe-tren-con-uong-len-citadel-thu-o
- Petra, nét tuyệt mĩ của đá:
http://dinhhang.tumblr.com/post/17419573416/petra-net-tuyet-my-cua-a
- Trốn rét ở nơi thấp nhất bề mặt Trái Đất:
http://dinhhang.tumblr.com/post/16461171470/tron-ret-o-noi-thap-nhat-be-mat-trai-at
- Cuộc thập tự chinh giữa thành phố bị mất:
http://dinhhang.tumblr.com/post/32652797993/petra
-
banhquysua likes this
-
banhhe likes this
-
dinhhang posted this